Tải bản đầy đủ

TÀI LIỆU tập HUẤN

TÀI LIỆU TẬP HUẤN
(Những bài học thông qua các câu chuyện này, để chúng ta học tập và thay đổi cách quản lý điều hành
công ty)

Nhiều người đã xem bộ phim Tôn Ngộ Không và
quen thuộc với cảnh 4 thầy trò Đường Tăng đi Tây
Trúc thỉnh kinh. Nhưng, ít người biết rằng sau bộ
phim là nhiều bài học sâu sắc về thuật dùng người
để có thể đạt được thành công.
Chuyện kể rằng, 4 thầy trò Đường Tăng sau hành trình
gian nan đến Tây Trúc, khi trải qua đủ các kiếp nạn, tu
thành chính quả, thỉnh được chân kinh trở về. Trong đại
tiệc tiếp đón 4 thầy trò, Vua Đường đã hỏi Đường Tăng:
“Thầy nhờ cái gì mà dẫn đến sự thành công hôm nay”
Đường Tăng trả lời: “Bần tăng nhờ NIỀM TIN”.
Nhà Vua gật gù suy ngẫm. Chợt nhớ ra, lại quay sang hỏi
Ngộ Không: "Còn ngươi nhờ cái gì?"
- Ngộ Không trả lời: Ta nhờ NĂNG LỰC và MỐI QUAN HỆ!
Khi ta hết cách ứng phó, ta biết MƯỢN SỨC.
Nhà vua thấy ngày càng thú vị, liền quay sang hỏi Bát
Giới: "Ngươi đụng một cái thì quăng cào sắt của ngươi, thì

làm sao mà ngươi có được thành công?"
- Bát Giới trả lời: Ta chọn cách làm việc cùng ĐỘI NHÓM,
trên con đường thành công có người giúp đỡ có người chỉ
dạy, có người hướng dẫn, không muốn thành công cũng
không được.
Cuối cùng vua hỏi tới Sa Tăng: "Nhà ngươi thành thật ngay
thẳng như vậy làm sao mà thành công được?"
- Sa Tăng trả lời: Ta chỉ đơn giản là VÂNG LỜI & LÀM THEO.

1


Đường Tăng luôn tiến về phía trước nhờ niềm tin cao nhất
của mình. Ngộ Không và các đệ tử khác thì không thế, dù
năng lực các đệ tử này cao hơn Đường Tăng rất nhiều.
-Trong kinh doanh, người lãnh đạo cũng phải luôn giữ
vững niềm tin, không chỉ trông chờ vào lợi ích trước mắt.
Người không có niềm tin, sẽ khiến người khác không tin
theo và mất đi động lực, khi gặp phải khó khăn thì dễ
dàng chùn bước, người lãnh đạo một khi khiếp đảm, lùi
bước rồi, thì đoàn đội anh ta cũng tan vỡ theo.
Ali Rowghani, người đã từng dành nhiều năm làm việc và
quan sát vị trí những CEO vĩ đại của Apple, Pixal và
Disney, cho rằng “Nếu nhân viên cảm thấy bối rối về
nhiệm vụ và chiến lược của bạn (lãnh đạo), hoặc không
thể tìm ra động cơ hay lòng tin, họ sẽ không đi theo bạn
với sự tập trung và kiên định cần thiết để thành công”.
Cái mà Đường Tăng có không chỉ là NIỀM TIN mà còn cả
sự VÔ DỤNG. Vì Đường Tăng vô dụng, nên ông thích
những người có bản lĩnh, tìm các đệ tử tài ba để cùng trợ
giúp mình đi thỉnh chân kinh.
-Một ông chủ giỏi là ông chủ biết dùng người, phải
biết tạo cơ hội cho nhân viên của mình phát huy
năng lực, chứ không phải là ông chủ chỉ biết khư khư ôm
hết việc vào mình bởi lo nhân viên không đủ năng lực
hoàn thành.
Khi lãnh đạo lựa chọn được nhân viên có NĂNG LỰC thì đã
có thể yên tâm. Bởi một nhà lãnh đạo quan tâm là người
dạy dỗ những người khác từng bước phù hợp với khả năng
của họ. Đủ nhạy cảm đề biết khi nào cần kiên nhẫn hoặc


cần củng cố, tăng cường một bài học, hoặc biết khi nào có
thể bước tiếp bước tiếp theo là rất quan trọng.
Ngộ Không đủ năng lực đánh tan yêu quái, dẹp “chướng
ngại vật” trên đường đi, cũng như nhân viên có năng lực
sẽ vạch ra phương án giải quyết vấn đề một cách thuận lợi
nhất.
-Tuy nhiên, ngoài NĂNG LỰC, Ngộ Không còn có MỐI QUAN
HỆ. Cũng như vậy, trong kinh doanh, khi bạn tạo dựng
2


được những mối quan hệ tốt, cả với đối tác, bạn
hàng và thậm chí cả đối thủ, thì tự bạn đã “quẳng” đi
được bao nhiêu là gánh nặng.
MỐI QUAN HỆ cũng thể hiện luôn khả năng giao tiếp của
bạn. Đây không đơn thuần chỉ "mối quan hệ" với lãnh đạo,
với cấp trên và với "thế lực lớn" như Ngộ Không có "mối
dây" liên kết với các vị tiên, vị thần linh đầy quyền năng...
Mà mối quan hệ trong kinh doanh bao gồm cả cách giao
tiếp, ứng xử với khách hàng, với đối tác.
Rất nhiều doanh nghiệp, khi có một đơn hàng lớn, bản
thân mình không đủ hàng để xuất ngay theo yêu cầu của
khách, thì ngoài phương án "gom" thêm hàng từ đối tác
cùng ngành với giá cao hơn thì, nếu có "mối quan hệ" tốt,
bạn có thể "tạm mượn" hàng những doanh nghiệp cùng
ngành để dùng, và sẽ trả khi mình có hàng mới về. Xem
các đối thủ cùng ngành là những bạn hàng cùng
kinh doanh, cạnh tranh lành mạnh thì bao giờ cũng có
lợi hơn.
-Một điều quan trọng dẫn tới thành công nữa là bạn
phải biết MƯỢN SỨC. Tỷ phú Jack Ma, người sáng lập và
là CEO của Alibaba – một trong những doanh nghiệp
thương mại điện tử lớn nhất thế giới cho rằng chìa khóa
thành công của ông là luôn khơi nguồn cảm hứng cho tất
cả mọi người, từ tỷ phú đến những ông chủ nhỏ của những
doanh nghiệp nhỏ.
Khi được hỏi rằng điều gì làm nên sự khác biệt giữa người
lãnh đạo và nhân viên, Jack Ma từng nói rằng: "Nhân viên
nên là người có kĩ năng chuyên môn giỏi hơn bạn.
Nếu không, điều đó có nghĩa là bạn đã thuê nhầm người".
Tập trung vào kĩ năng của nhân viên và thuê người biết
cách làm việc tốt để thực hiện tầm nhìn của bạn là điều
rất quan trọng với bất kì công ty nào.
-Một yếu tố khác dẫn đến thành công nữa là biết
làm việc ĐỘI NHÓM. Một tập thể đồng lòng thì kết quả
sẽ thành công ngoài mong đợi. Tất nhiên, cũng không thể
thiếu những nhân viên biết VÂNG LỜI và LÀM THEO.
3


Có một triết lý trong dùng người được nhiều người tâm
đắc, rằng đối với cùng một công việc, muốn nhanh hãy
thuê người lười, bởi nếu cùng việc đó, người siêng năng sẽ
làm được, nhưng người lười sẽ làm nhanh hơn. Anh ta sẽ
tìm mọi cách nhanh nhất có thể - bởi anh ta lười và anh ta
muốn sớm xong việc.
Hết...
Bài học về bán hàng thứ 2
Người thích ớt cay, người mê ớt ngọt, người chọn ớt
vừa. 10 người hỏi, 10 người lắc đầu đi. Tôi đã thực
sự hoảng loạn cho đến khi tôi biết rằng mấu chốt
không phải ở chỗ ớt của tôi ngon hay không mà ở
chỗ khác....Câu chuyện của tôi, nếu bạn không đọc,
bạn có thể cũng phải trả giá như tôi.
Nhà tôi có vườn ớt đang mùa thu hoạch quả. Tôi tự hào
lắm, ớt nhà tôi ăn rất ngon.
Năm ngoái, nhiều nhà hàng trong vùng đặt mua ớt nhà tôi,
họ cũng khen thế. Nhờ sự động viên của họ, tôi đã nhân 5
diện tích trồng ớt nhà mình, tính chuyện đem ớt ra chợ
bán kiếm đồng ra đồng vào.
Nhưng, người tính không bằng trời tính.
Vụ ớt này, cái tôi đạt được nhiều nhất là những bài
học đắt giá trong quãng thời gian tôi tìm đầu ra cho
vườn ớt nhà mình.
Mùa ớt chín, tôi bắt đầu thu hoạch với niềm tin lớn lắm. Dù
gì, năm ngoái cũng đã nhiều nhà hàng chọn mua ớt của
tôi. Họ đã tin tưởng thế thì việc bán hàng có gì là khó.
Ngày đầu, tôi thu hoạch 1 rổ đầy ớt, đâu đó tầm 15kg. Tôi
đem ớt ra chợ bán.
Thấy ớt tôi vừa thu hoạch, tươi roi rói, lá còn xanh nguyên,
nhiều người ưng mắt lắm. Có ba bà nội trợ tiến lại rổ ớt
đầy ắp của tôi, hỏi: Ớt cay không em?
-Ôi, cay ngon lắm chị ạ.
4


-Cay à...Chị lại thích ớt vừa vừa thôi, anh nhà chị đau dạ
dày.
Cả 3 bà nội trợ lắc đầu đi.
Vài phút sau, lại có người tới hỏi, lại điệp khúc ra đi.
Cả ngày hôm đấy của tôi thất bại. Tôi thậm chí KHÔNG
BÁN ĐƯỢC QUẢ ỚT NÀO.
Ngày thứ 2 tôi lại đi bán ớt. Tôi đổi chiến thuật. Cũng như
ngày đầu, nhiều bà nội trợ hỏi ớt của tôi lắm. Tôi nói ớt cay
vừa. Họ lắc đầu không tin. Nhìn ớt này ngòn ngọt, chắc gì
đã cay, nay tôi cần ớt thật cay để làm nước chấm ốc, phải
thật cay đậm vị mới ngon. Thôi để ra kia mua hàng quen
vậy...
Người khác đến, tôi "rút kinh nghiệm", phải hỏi họ trước
rồi tùy cơ ứng biến.
Tôi hỏi chị đứng gần nhất: Chị, chị mua ớt cay đậm hay
ngọt?. Chị ta chưa kịp trả lời thì chị bên cạnh đã hỏi mua ít
ớt cay đậm. Tôi bán cho chị ta. Bán xong, quay ra hỏi các
vị khác là cần ớt cay đậm hay ngọt, nhiều người bỗng
nhiên quay đi, có người bĩu môi, mặt lạnh nhạt...Có người
thẳng mặt: Mỗi rổ ớt giống nhau choằn choặn, lại còn cay
hay ngọt, tính lừa chúng tôi à?
Tôi lại mang gần nguyên rổ ớt về nhà, mệt mỏi.
Ngẫm đi, nghĩ lại, tôi vẫn tin là ớt của mình ngon.
Tôi quyết định đi chợ khác xem người ta bán ớt như thế
nào. Nghĩ là làm, từ sớm tinh mơ, tôi đến một khu chợ
cách khá xa khu chợ gần nhà. Tôi đứng im quan sát một
lúc thì vừa hay có chị bán ớt chuẩn bị bày ớt ra bán.
Khác với tôi, chị không bày một rổ ớt đầy mà bày hơn nửa
rổ thôi, chị bắt đầu phân loại rất đại khái mỗi góc một loại.
Tôi nhìn sơ sơ thì có đến 5, 6 "nhúm" khác nhau trên mẹt
bày hàng của chị. Còn một túi to nữa thì chị để gần mình.
Người mua hàng đầu tiên đến: “Ớt của chị có cay không?”
Chị bán ớt rất chắc chắn mà bảo khách hàng rằng: “Màu
đậm thì cay, còn nhạt thì không cay lắm”.

5


Người mua ngỡ là thật, chọn một mớ trái màu nhạt, trả
tiền, vui lòng mà đi. Trên sạp hàng, những quả ớt có màu
nhạt chẳng còn lại bao nhiêu.
Lại có khách hàng đến, vẫn là câu hỏi đó: “Ớt của chị có
cay không?”
Chị bán ớt nhìn vào số ớt của mình một cái, liền mở miệng
nói: “Ớt dài thì cay, ớt ngắn không cay lắm”.
Tôi tròn mắt ngạc nhiên, nhìn người mua hàng. Quả nhiên,
nguời mua liền dựa theo tiêu chuẩn phân loại của chị mà
bắt đầu chọn lựa. Một lúc sau, trên sạp hàng, những quả
ớt dài rất nhanh đã hết sạch.
Nhìn những quả ớt vừa ngắn vừa đậm màu còn sót lại, tôi
thầm nghĩ “Lần này xem chị còn nói thế nào đây?”
Tuy thế, không lâu sau, một khách hàng khác lại đến và
cũng hỏi: “Ớt có cay không bà chủ?”
Chị bán ớt hoàn toàn tự tin mà trả lời rằng “Vỏ cứng thì
cay, vỏ mềm không cay!”.
Tôi thầm bội phục, không phải vậy sao, bị mặt trời phơi
mấy tiếng đồng hồ, quả thực có rất nhiều quả ớt vì mất
nước mà trở nêm mềm hơn. Chị bán ớt bán gần hết số ớt
trên rổ của mình.
Chị tiếp tục đổ ớt trong túi ra. Cũng phân loại sơ bộ như
thế. Lần này, chị mang ra thêm một túi ớt đã khô bày quá
nửa rổ.
Khách đến, nhìn ớt tươi rồi lại nhìn đến ớt khô, chê: Sao ớt
héo khô thế còn đem bán hở em?
-À, chị lấy ớt tươi thì bên cạnh đấy chị, em mới hái sáng
sớm nay. Chỗ ớt khô này em rửa sạch, phơi khô để ai làm
ớt bột thì mua về xay, giờ nhiều người thích tự xay lắm,
mua ớt bột chẳng có vị thơm ngon gì. Ở thành phố, nhiều
người không có chỗ phơi.
-Ra thế. Đúng rồi, đang mùa ớt, cho chị nửa chỗ ớt khô
kia, chị về xay ăn dần. Lấy thêm cho chị ít ớt tươi nữa.
-Chà, chị lấy hết đi cho đỡ mất công xay. Nhìn nhiều thế
này thôi chứ xay lên chỉ được hơn một lọ thôi, ăn chẳng
hết mùa đông (cười).
6


-Đang mùa ớt, bán rẻ chút nhé, chị lấy hết chỗ ớt khô cho.
-Vâng, lấy cả thì e bán rẻ cho chị. Nắng lên cao rồi, em về
tranh thủ phơi nốt ít ớt.
Thế là túi ớt khô của chị bán ớt hết sạch trong nháy mắt.
Những ngày đi bán ớt, tôi biết rằng nếu ớt đã héo thì ngày
mai sẽ rất khó bán. Không bỏ đi thì chỉ còn cách đi làm
tương ớt hoặc ớt bột.
Khách khác đến.
-Ớt bán sao đấy em?
-À, giá thì như nhau chị ạ. Chị dùng loại ớt nào?
-Xanh ngon hay đỏ ngon? Chị dùng làm nước chấm.
-Xanh thì thơm, giòn, đỏ cay hơn chút nhưng làm nước
chấm các món luộc thì rất tuyệt chị ạ. Chị bán ớt nhìn
nhanh vào túi đi chợ của khách. Chắc chị làm món nước
chấm ốc và nước chấm thịt luộc đúng không? Chị lấy ít ớt
xanh này, chấm thịt luộc ngon. Ớt đỏ làm nước chấm ốc.
Những khách khác đến, chuyện bán ớt vẫn đều đều như từ
sáng. Túi ớt của chị bán ớt vơi dần. Chỉ còn tầm 1/4 túi. Tôi
tin chắc chị sẽ bán hết trước khi tàn chợ.
Quả đúng như dự đoán của tôi. Một vị khách đang đứng
mua hàng ở sạp kế bên nhìn sang. Chị đon đả hỏi han, có
vẻ như, đây là khách quen của chị.
-Hôm nay bác nấu món gì thế? Chị bán ớt nhìn nhanh vào
túi đi chợ của khách với vẻ mặt đầy quan tâm.
-À đấy, may gặp cháu mới nhớ ra. Cho bác 5.000 đồng ớt.
Nấu canh chua cá mà thiếu chút ớt thì mất ngon.
-Canh chua thì chắc bác lấy ớt cay nhỉ?
-Ừ, lấy cho bác ít ớt loại cay.
-Thế tuần này Hải đi học trên tỉnh có về không bác? Lần
trước thấy bác làm tương ớt cho Hải, thấy nó sướng quá
cơ, được mẹ cưng chiều.
-Ôi đúng rồi, tuần này nó về, phải làm cho nó lọ tương
ngon lên tỉnh ăn dần. Chúng nó thích ăn cay mà bận rộn,
có mấy khi mua được ớt tươi ăn đâu, mấy lần gọi điện cho
tôi kêu nhạt miệng...Nay còn ớt ngon không cháu?

7


-Còn đây bác, vừa khéo cháu còn rổ ớt cuối cùng, vừa lấy
trong túi ra còn tươi mới. Bác lấy tất giúp cháu nhé. Ớt
mùa này rẻ như cho, không làm tương ớt thì phí lắm.
-Ừ. Chừng này chỉ đủ mẻ tương ớt cho con gái rượu, sang
tuần để cho bác khoảng 3kg nhé.
Bài học rút ra là:
-Phải hiểu khách hàng tiềm năng của mình. Người
tìm mua ớt thực tế họ chỉ nghĩ nó là mua ớt thôi còn thực
tế, ớt cay đậm, cay nhạt, ngọt...chẳng qua chỉ là những
thứ họ đặt ra vì đủ thứ lý do, đôi khi chỉ là để chứng minh
mình có kinh nghiệm trong việc lựa chọn sản phẩm. Cái họ
thực sự cần sau những "cay đậm, cay nhạy, ngọt..." kia là
sự thấu hiểu của người bán.
-Luôn cho khách hàng có cơ hội lựa chọn. Chị em sinh
đôi cũng có điểm khác. Vườn ớt triệu quả thì chắc hẳn
không thể giống nhau. Hãy phân loại đơn giản nhất để cho
khách hàng có cơ hội lựa chọn vì họ thích thế. Không ai
muốn mình bị áp đặt phải mua đúng một loại ớt cay, ai
cũng muốn mình được chọn là cay thật là cay hay cay vừa
vừa...
-Đôi khi, khách hàng đến với bạn chỉ bởi vì bạn là
người bán hàng dễ mến mà thôi. Nếu đủ thân thiện để
nở nụ cười chào hỏi, hãy cứ chào hỏi người ta không vì
mục đích bán hàng. "Lời nói không mất tiền mua, lựa lời
mà nói cho vừa lòng nhau", đã vừa lòng nhau rồi, việc
phát sinh nhu cầu mua, bán hộ nhau món đồ nho nhỏ là
điều rất dễ.
-Khi khách đã "kết" bạn, hãy nhắc nhở họ có thể họ
có nhu cầu nọ, nhu cầu kia, chỉ nhất thời không nhớ
đến. Nếu giả sử, người bán ớt không nhắc bà bạn rằng
tương ớt làm cho cô con gái cưng lần trước rất ngon thì có
thể chính bà bạn đó đã không nhớ rằng ít lâu trước, con
gái đã nhờ bà làm tương ớt còn bà thì mải mê chọn những
món ăn ngon lành khác cho con mà quên đi món giản đơn
con gái đã từng nhờ.
8


-Phải hiểu sản phẩm mình bán. Là người bán hàng, bạn
phải hiểu sản phẩm của mình nhất. Vị khách nọ có thể là
nhà soạn nhạc nổi tiếng nhưng không phải là người nội trợ
hay lam hay làm. Nhớ kỹ, người bán ớt kia đã bán thành
công cả túi ớt héo khô của mình khi biết rằng ớt héo khô
cũng có thể xay làm ớt bột rất dễ dàng và nhiều người
đang thích tự làm thay vì mua sẵn trong siêu thị.
-Đừng vội bán hay quảng cáo sản phẩm của bạn, hãy để
khách hàng tự thể hiện ý muốn hoặc tìm cách hiểu được
họ muốn gì. Nhìn vào giỏ hàng đi chợ của khách, chị bán
ớt đã thấy ngay nhu cầu và tất nhiên, ghi điểm trong mắt
khách hàng.
Steve Jobs, “người khổng lồ” của Apple, là người được xem
là có năng khiếu đặc biệt về tiếp thị. Bí quyết của ông là
luôn phải kiểm soát được chất lượng sản phẩm lẫn tiếp thị,
chứ không chỉ là tiếp thị một cách mù quáng.
Còn theo Jeffrey J.Fox, tác giả cuốn sách “Để trở thành
người bán hàng xuất sắc” thì cho rằng, người bán hàng
giỏi phải là người “lắng nghe và thấu hiểu nhu cầu của
khách hàng, đáp ứng nhu cầu của khách hàng và chỉ ra
những đặc tính của sản phẩm theo ý muốn của khách
hàng”. Bên cạnh đó, họ cũng phải biết cách “nêu bật sự
khác biệt, ưu điểm của sản phẩm của mình so với các đối
thủ cạnh tranh”.
Cuộc chiến giữa taxi truyền thống, uber và grab đang làm
tốn bao giấy mực. Việc Uber hay Grab được khách hàng ưa
dùng hơn taxi truyền thống một phần nhỏ do giá rẻ hơn,
nhưng phần lớn hơn nữa là phương châm phục vụ khách
hàng.
Với Uber, ngoài việc bạn luôn được ngồi trên những chiếc
xe "không mào", mới và sạch, thì bạn có thể lựa chọn
dòng xe sang và bạn trả thêm tiền, còn taxi truyền thống
thì không.…Đối với nhiều người, có những lúc gặp đối tác
quan trọng và việc mình bước xuống từ một xe sang sẽ

9


giúp ích rất nhiều trong công việc. Uber đưa đến cho bạn
sự chọn lựa.
Một chàng thanh niên trẻ vào một cửa hàng quần áo cao
cấp, cô bán hàng hỏi “anh muốn mua gì ạ?” Anh thanh
niên trả lời “tôi muốn mua một chiếc áo màu đen, đắt tiền
cũng được” cô bán hàng lắc đầu “tiếc quá, ở đây không có
chiếc áo màu đen nào hết anh ơi”. Vị khách đi ra, dù chưa
kịp ngắm hết các bộ đồ trong shop.
Cũng câu chuyện với vị khách đó, cô bán hàng cũng câu
hỏi đó “anh cần mua gì ạ?”
“Tôi muốn mua một chiếc áo màu đen, đắt tiền cũng
được” – vị khách trả lời. Cô bán hàng: “Màu đen, thật độc
đáo! Mà sao anh lại thích màu đen vậy?”
Vị khách đáp: “Vì bạn gái tôi nói tôi hợp màu sẫm, và hiện
tôi mua đồ để đi dự tiệc với cô ấy!”
Cô bán hàng: “Dạ, cửa hàng em cũng có mấy màu sẫm, và
hợp với màu da anh lắm, như xanh đen, nâu đen... Anh
mặc vào nhìn rất sang, chắc bạn gái anh sẽ thích lắm. Lại
là hàng cao cấp. Anh có thử xem tí không ạ?”
Vị khách gật gù, thử và lấy vài cái…
Qua câu chuyện của vị khách mua áo, có thể rút ra rằng
nếu biết tập trung tìm hiểu nhu cầu thực sự của
khách hàng thì việc bán hàng sẽ dễ hơn rất nhiều.
Khi hiểu rõ nhu cầu, sở thích của người mua, người bán có
thể đưa ra nhiều giải pháp, nhiều đáp số cho “bài toán”
của khách hàng, nhằm thỏa mãn nhu cầu thật sự của họ.
Một “bí kíp” bán hàng thành công chính là bán “giải pháp”
thông qua bán lợi ích của sản phẩm.
Bán chiếc áo cũ mèm với giá cao ngất ngưởng,
nhiều người mới nghe đã nghĩ ảo tưởng, là mơ.
Nhưng, đọc xong câu chuyện này, bạn sẽ thấy có
những điều tưởng chừng như không thể lại là có thể.
Bài học thứ 3:

10


Câu chuyện dưới đây chẳng biết bắt nguồn từ đâu
nhưng đang được nhiều người chia sẻ, kể cho nhau
nghe. Họ cho rằng, bất kỳ ai muốn thoát nghèo
cũng nên đọc.
Chuyện kể về một cậu bé nghèo, năm đó mới 13 tuổi. Một
hôm cha cậu đưa cho cậu một chiếc áo cũ rồi hỏi “Con có
thể bán nó với giá 2 đô-la không?”, người cha hỏi. Cậu bé
ngẫm nghĩ và trả lời rằng có kẻ ngốc mới mua chiếc áo
này. Tuy nhiên người cha đã khích lệ “Sao con không thử
xem?”. Nhìn ánh mắt người cha, cậu bé gật đầu đồng ý:
“Con sẽ thử xem, nhưng không nhất định có thể bán
được.”
Cậu bé đem chiếc áo đi giặt rất cẩn thận, vì không có bàn
là để là áo, cậu dùng bản chải để giặt chiếc áo, sau đó để
chiếc áo lên một miếng gỗ phẳng trong bóng râm phơi
khô. Sáng ngày hôm sau, cậu bé đem chiếc áo đến một ga
tàu điện đông người qua lại. Sau 6 tiếng đồng hồ không
ngừng chào mời người qua lại, cuối cùng cậu bé cũng bán
được chiếc áo với giá 2 đô-la.
Cậu vội vàng cầm số tiền bán được chạy một mạch về nhà
đưa cho cha. Sau đó, mỗi ngày cậu đều đi tìm quần áo cũ
ở đống đồ bỏ đi trong thành phố mang về nhà giặt sạch
đem đi bán. Cứ liên tục như vậy hơn chục ngày, một hôm
cha cậu bé lại đưa cho cậu một chiếc áo cũ khác:
“Con có thể bán chiếc áo này với 20 đô-la không?
“Làm sao có thể được cơ chứ? Một chiếc áo cũ làm gì có
giá trị cao như vậy được, cùng lắm là 2 đô-la”
“Sao con không thử nghĩ xem, nhất định là có cách”, cha
cậu bé khích lệ.
Cuối cùng cậu bé nghĩ ra một cách, cậu nhờ anh họ của
mình, là một người rất đam mê hội hoạ, vẽ cho cậu một
con chim đại bàng và một chú chuột nhắt đáng yêu lên
chiếc áo. Rồi cậu chọn một trường học, nơi có nhiều thiếu
gia con nhà giàu theo học ở đó, cậu đứng ở cổng trường
chào mời người mua. Vừa mới chào mời một lúc liền có
một người quản gia đến mua chiếc áo cho thiếu gia của
11


mình. Cậu thiếu gia đó đã vô cùng thích thú khi có được
chiếc áo liền cho thêm cậu 5 đô-la, tổng cộng cậu bán
được chiếc áo 25 đô-la. Đây là một số tiền khá lớn đối với
gia đình cậu.
Sau khi về nhà, cha cậu lại đưa cho cậu một chiếc áo khác
và nói: “Con có thể bán chiếc áo này với giá 200 đô-la
được không?”, cha cậu nhìn cậu với một ánh mắt đầy tin
tưởng. Lúc này, cậu bé không hề do dự, cậu đón nhận
chiếc áo bằng cả hai tay mình, bắt đầu suy nghĩ…
Hai tháng sau, cuối cùng thì cơ hội cũng đã đến. Hôm đó,
nữ diễn viên chính của bộ phim đang nổi tiếng “Những
Thiên Thần của Charlie” đến thành phố cậu bé để quảng
bá phần tiếp theo của bộ phim. Sau khi buổi họp với ký giả
kết thúc, cậu bé mạnh dạn chen lên phía trước, chạy đến
bên cạnh nữ diễn viên Farrah Fawcett – Majors, đưa chiếc
áo cũ ra rồi xin cô ký tên lên đó. Farrah Fawcett – Majors
ngẩn người ra một lúc nhưng rồi vẫn vui vẻ tươi cười ký lên
chiếc áo, không ai có thể nỡ từ chối một cậu bé dễ thương
với ánh mắt hồn nhiên trong sáng như vậy.
Sau khi ký xong, cậu bé hỏi: “Cháu có thể bán chiếc áo
này được không ạ?”
“Đương nhiên là có thể được rồi, đây là áo của cháu, cháu
có thể bán nó nếu cháu muốn, đây là quyền tự do của
cháu.”
Cậu bé liền đứng trên bục hô to: “Đây là chiếc áo do chính
nữ diễn viên xinh đẹp Farrah Fawcett – Majors ký tên, giá
nó là 200 đô-la”.
Sau một lúc đấu giá, cuối cùng chiếc áo đã bán được với
số tiền không tưởng, 1200 đô-la. Về đến nhà, cậu thấy cha
mình cùng một người khác đang ở nhà. Cha cậu bé cảm
động mà ôm cậu vào lòng, hôn lên trán cậu và nói “Cha
vốn dự tính, nếu con không bán được, cha sẽ nhờ người
mua nó lại, thật không ngờ con lại giỏi đến thế! Con thực
sự rất giỏi…”

12


Buổi tối hôm đó hai cha con cậu bé đã ngồi nói chuyện với
nhau rất lâu. Cha cậu hỏi con trai: "từ sự việc của 3 chiếc
áo này, con có hiểu được ra điều gì không?
“Con hiểu rồi, cha đã khích lệ con”, cậu bé cảm động nhìn
cha rồi nói tiếp: “Chỉ cần chúng ta động não suy nghĩ,
không việc gì là không thể làm được, việc khó đến đâu
cũng có cách giải quyết của nó.” Cha cậu bé gật đầu đồng
ý, nhưng rồi lại lắc đầu nói: “Con nói cũng rất đúng nhưng
đó không phải là ý định ban đầu của cha.”
“Cha chỉ muốn nói với con rằng, một chiếc áo cũ chỉ
đáng giá 1 đô-la vẫn có cách để tăng giá trị của
mình, cớ sao chúng ta, chúng ta cớ sao phải bi quan với
cuộc sống này đúng không? Chúng ta tuy nghèo, nhưng
chúng ta có nhiều hơn một chiếc áo 1 đô-la và một chiếc
áo 1 đô la cũng có thể làm nên điều kỳ diệu.”
“Đúng vậy, một chiếc áo cũ còn có thể tự làm cho mình
cao quý hơn, vậy chúng ta còn có lý do gì mà không yêu
cuộc sống của chính mình hơn cơ chứ!” 20 năm sau, cậu
bé đó đã lớn lên và trở thành một tỷ phú giàu có, là chủ
tịch hội đồng quản trị, cổ đông lớn nhất của tập đoàn
Charlotte Hornets. Cậu bé đó chính là Michael Jordan huyền thoại bóng rổ nổi tiếng thế giới.
Trong kinh doanh, câu chuyện này như một bài học về
nâng cao giá trị sản phẩm, nâng cao giá trị doanh nghiệp
và thương hiệu.
Bài học lớn rút ra từ câu chuyện bán áo của cậu bé nghèo
là:
-Bạn bán hàng gì không quan trọng, quan trọng là
bạn bán như thế nào. Một chiếc áo cũ bạn có thể bán
được giá cao nếu bạn biết cách làm cho cái áo đó có giá trị
hơn thực tế của nó nhờ những tác động, những lợi thế
khác bổ sung.
-Bạn bán như thế nào không quan trọng bằng bạn
bán nó cho ai. Chỉ lấy ví dụ đơn thuần, có những món đồ
cổ đưa cho tôi sẽ chẳng được quan tâm, nhưng nếu đặt nó

13


vào đúng chỗ, đúng vị trí, đưa vào tay những người có sở
thích thì nó sẽ là báu vật.
-Bạn bán cho ai không quan trọng, quan trọng là
làm thế nào để bạn bán nó. Tôi đã từng không ít lần tự
hỏi, sao có người có thể bỏ ra cả ngàn đô-la chỉ để mua
một mảng cỏ nhỏ trên sân đấu của một trận chung kết
bóng đá, trong khi chừng đó tiền bạn đã có thể đi mua cả
đồi cỏ?
Bài học thứ 4:
Một người đàn ông nghèo, ngày không ăn đủ ba bữa
thường than trời cho số phận của mình. Đến một
ngày, lời than thấu đến tim Thượng Đế. Thượng đế
hỏi ông muốn gì, ông ước người giàu hàng xóm trở
nên nghèo giống ông và cả hai người cùng bắt đầu
từ bàn tay trắng xem ai giàu hơn ai. Thượng đế đã
chấp nhận lời cầu xin.


Chuyện trong dân gian kể rằng, có một người đàn ông
nghèo, ngày không ăn đủ ba bữa, anh ta thường ngẩng lên
nhìn trời và than cho số phận của mình, rằng là hàng ngày
làm việc cực nhọc cũng chẳng đủ ăn trong khi lão hàng
xóm ăn nhiều hơn làm lại rủng rỉnh tiền tài.
Than mãi rồi cũng động đến trái tim Thượng Đế. Ngài ban
cho người đàn ông nghèo một điều ước.
Người đàn ông nghèo đáp: “Xin thượng đế hãy biến lão
hàng xóm thành nghèo khổ như con để xem rồi ai hơn ai.
Nếu như lão ấy rốt cuộc tài giỏi hơn nên giàu sang hơn con
thì con nguyện không oán thán gì nữa.”
Thượng Đế gật đầu, nói: “Được!”.
Thế rồi, lão nhà giàu hàng xóm bỗng chốc nghèo nàn.
Thượng Đế ban cho mỗi người 1 ngôi nhà tranh vách đất
trú thân và 1 quả núi. Mỗi ngày, người nghèo và người
giàu nọ đều có thể đào than trên núi đem bán lấy tiền nuôi
thân.
Người nghèo vốn thường quen với cuộc sống khổ cực, việc
đào than đối với anh ta chẳng có khó nhọc gì nên ngày
14


đầu tiên đã đào được 1 xe than chở xuống núi bán lấy tiền
và dùng toàn bộ số tiền để mua đồ ăn ngon mang về cho
mẹ già, con thơ ở nhà.
Người giàu vốn chưa bao giờ làm việc nặng nhọc, đào 1 lúc
lại nghỉ, mồ hôi đầm đìa khắp thân mà vẫn chưa đào được
là bao. Trời nhá nhem tối anh ta mới chất được đủ 1 xe
than để mang xuống núi, bán được tiền rồi, anh ta chỉ mua
vài cái bánh đủ cho cả gia đình ăn, số tiền dư anh ta cất
để dành.
Người nghèo nhìn sang người đàn ông một thời giàu có kia
và hả hê lắm. Cuối cùng thì, cuộc đời cũng công bằng với
ông.
Ngày thứ 2, người nghèo vốn tính chăm chỉ đã dậy từ sớm
để đi đào than. Mãi khi mặt trời đã quá con sào vẫn chưa
thấy người giàu xuất hiện. Người nghèo thấp thỏm đứng
trông. Trong thâm tâm người nghèo, ông thoáng chút ân
hận vì đã lỡ ước, đẩy người hàng xóm chẳng hại ai bao giờ
của mình vào thế khốn cùng. Nhỡ, người giàu không thể
giàu sang trở lại thì vợ con ông ấy biết lấy gì ăn.
Mặt trời đã hơi ngả về tây, trời dịu mát dần thì người giàu
mới xuất hiện cùng 2 người nghèo khác to lớn, khoẻ mạnh.
Người giàu đứng một bên chỉ đạo, chẳng mấy chốc 2 người
kia đã đào được 2 xe than đầy.
Người nghèo ngẩn ngơ đứng nhìn.
Khi than đã đầy 2 xe, người nghèo thấy người giàu giao
than cho 2 người nghèo kia, lấy tiền bỏ túi.
Sáng hôm sau, người nghèo cũng không thấy người giàu
đâu cả, cũng không thấy 2 người kia đâu.
Buổi chiều, khi mặt trời vừa ngả bóng đàng tây, trời râm
mát, người giàu và 2 người đàn ông kia xuất hiện. Lần này,
lão nhà giàu còn mang theo lồng gà con và nhiều thứ lỉnh
kỉnh khác.
2 người nghèo kia cứ mặc sức đào than. Lão nhà giàu thì
đóng đóng, che che gì đó gần túp lều tranh.
Đến chiều tà, cũng như hôm qua, 2 người nghèo kia đã
đào được 2 xe than đầy ắp. Lão nhà giàu cũng đã quây
15


xong một khu vực, có vẻ là chỗ nuôi gà. Lão nhà giàu giao
than cho 2 người nghèo kia, nhận tiền về cho mình.
Ngày thứ 3, thứ 4, thứ 5...cũng vậy, cứ mỗi ngày, người
đàn ông nghèo cố hết sức từ sáng đến tối cũng chỉ đào
được 1 xe than, tối mịt mùng còn phải đem đi bán lấy tiền
mưu sinh còn nhóm người của người giàu đào được 2 xe,
lão lại chẳng mất công xuống núi đi bán.
3 tháng trôi qua, bầy gà của lão nhà giàu nhiều dần, lớn
dần. Người giàu cũng cải tạo nhiều mảnh đất nhỏ đã khai
thác hết than thành những mảnh vườn nhỏ xinh với nhiều
loại rau.
Còn người nghèo, cuộc sống vẫn vậy, mỗi ngày một xe
than là đã kiệt hết sức già. Cuộc sống chỉ đủ mưu sinh.
Lờ mờ hiểu được vì sao người giàu giàu có hơn mình, biết
mình đã thua nhưng không dám thừa nhận, người nghèo
quyết định đi gặp người giàu hỏi chuyện.
-2 người xúc than cho anh là ai vậy?
-À, tôi thuê lão A, lão B đang làm thuê cho ông chủ cửa
hàng than dưới phố.
-Anh lấy tiền đâu mà thuê họ thế?
-À, tôi gặp ông chủ hàng than và thỏa thuận xong xuôi giá
cả mua bán. Tôi hỏi ông chủ thu mua than có người đào
than không thì ông ấy bảo cửa hàng ông có thuê lão A, lão
B làm công buổi sáng, buổi chiều đang rỗi việc. Họ ở ngay
cạnh hiệu than. Thế là tôi hỏi họ có muốn đào than thuê
cho tôi mỗi buổi chiều và mang than xuống núi giao cho
ông chủ hiệu than không. Họ đồng ý.
Người nghèo ồ lên một tiếng.
-Tôi đào cả ngày chỉ được 1 xe than, sao ông thuê họ có
nửa ngày mà họ đào hay quá vậy?
-À, hôm đầu tiên đào tôi nhận ra buổi sáng chỗ này rất
nắng, đào vã mồ hôi chẳng được gì nhiều. Nếu dành sức
đào buổi chiều râm mát thì sẽ hiệu quả hơn. Hơn nữa, buổi
sáng chợ đông người, tôi xuống phố tìm cơ hội kinh doanh
mới.
Người nghèo lại ồ lên một tiếng.
16


-Thế bầy gà này...
-Khi tôi xuống phố thì thấy rằng người ta đang thích ăn thịt
gà đồi, nuôi thả tự nhiên. Tôi có nguyên cả quả núi này
nên nuôi thử một ít. Ở đây nguồn thức ăn tự nhiên cũng
nhiều, chỉ phải phụ thêm chút thức ăn khác cho gà. Với lại,
phân gà có thể dùng để bón cho mấy vườn rau kia...Cũng
đỡ đi ít đồng tiền rau hàng ngày, may mắn thì có khi còn
dư để bán (cười).
Người đàn ông nghèo luôn miệng xin lỗi và cảm ơn người
giàu trong sự ngạc nhiên của người giàu vì người giàu
cũng không hiểu vì sao người đàn ông kia xin lỗi mình.
Một năm sau, người giàu đã trở nên rất giàu có. Người
nghèo cũng thoát cảnh nghèo, cuộc sống no đủ hơn nhờ
học theo những gì người giàu đã dạy.
Người nghèo thì chẳng dám oán trách ông trời nữa. Ông
thầm cảm tạ ông trời đã cho ông được gặp người giàu và
dạy cho ông nhiều bài học quý giá.
Bài học rút ra:
-Thành công không phải là ở việc bạn có thể làm bao nhiêu
việc, mà là bạn có thể “mượn” bao nhiêu người làm việc
hiệu quả cho mình.
-Học cách “đi mượn” là dùng nền tảng vốn có của bạn,
mượn thêm công sức của người khác, mượn khả năng của
người khác, mượn sức lực của cả một hệ thống phục vụ
cho mình.
-Bạn phải biết thời gian nào làm việc gì là hiệu quả nhất và
tận dụng tối đa nó.
-Đừng ôm đồm việc không cần thiết cho mình. Trả thêm
một chút cho người làm thuê để họ "tiện đường" mang
than xuống núi giao cho người mua chẳng phải tốt hơn
nhiều là mất cả buổi trời đi xuống núi, trở về hay sao.
-Phải nghiên cứu kỹ những thứ mình đang có và tận dụng
triệt để. Có đất trống, không nuôi gà, canh tác chẳng phải
phí quá sao?
Trong thực tế, rất nhiều ông chủ lớn đã thành công nhờ
những bài học này. Lấy ví dụ về tỷ phú Jack Ma, người sáng
17


lập và là CEO của Alibaba – một trong những doanh nghiệp
thương mại điện tử lớn nhất thế giới. Chìa khóa thành công
của ông là luôn khơi nguồn cảm hứng cho tất cả mọi
người, từ tỷ phú đến những ông chủ nhỏ của những doanh
nghiệp nhỏ.
Khi được hỏi rằng điều gì làm nên sự khác biệt giữa người
lãnh đạo và nhân viên, Jack Ma từng nói rằng: "Nhân viên
nên là người có kĩ năng chuyên môn giỏi hơn bạn. Nếu
không, điều đó có nghĩa là bạn đã thuê nhầm người". Tập
trung vào kĩ năng của nhân viên và thuê người biết cách
làm việc tốt để thực hiện tầm nhìn của bạn là điều rất
quan trọng với bất kì công ty nào.
Ông Vũ Minh Trí, CEO Microsoft Việt Nam cách đây không
lâu cũng đã chia sẻ trên truyền thông rằng nhiệm vụ của
CEO là phải dẫn dắt công ty thành công, nên dòng đầu
tiên trong báo cáo mà họ quan tâm là doanh số. Cách để
thuyết phục CEO tốt nhất là phải tập trung vào tối ưu hóa
doanh thu.
"Đối với một công ty dù lớn hay nhỏ phải hiểu ba khía
cạnh, tiền kiếm từ đâu, từ đâu để tạo ra hiện tại, tương lai,
con người đóng vai trò gì ở đây? Kế hoạch kinh doanh thay
đổi liên tục, có thời điểm tung sản phẩm mới, mở rộng
kênh phân phối, nếu kế hoạch nhân sự tẻ nhạt thì thua.
Mục tiêu kinh doanh khác nhau thì kế hoạch nhân sự cũng
phải thay đổi để bộ phận kinh doanh được thúc đẩy, thì
mới chuyển tư duy CEO từ xài tiền sang đầu tư"

18



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×