Tải bản đầy đủ

ca dao tục ngữ hưng yên

1 Ăn trầu chọn lấy cau khô
Trèo lên Ba Dội (Rọi) có cô bán hàng
Cô bán hàng lòng cô buồn bã
Bóng xế chiều bóng ngả về tây
Đợi cô ba bẩy hai mốt năm nay
Ăn trầu mà có vỏ chay
Vôi kia có lạt (nhạt) cũng cay được mồm
Ăn trầu phải mở trầu ra
Phòng có thuốc độc hay là mặn vôi
Ăn trầu thì bỏ quên vôi
Ăn cau, bỏ hạt, nàng ơi hỡi nàng!
Đi đâu cho đổ mồ hôi
Chiếu trải không ngồi trầu để không ăn?
Đàn ông nông nổi giếng khơi
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu
Đêm khuya thiếp mới hỏi chàng
Cau xanh ăn với trầu vàng xứng chăng ?
- Trầu vàng nhá lẫn cau xanh
Duyên em sánh với tình anh tuyệt vời
Đêm năm canh năm vợ ngồi hầu
Vợ cả pha nước têm trầu chàng xơi

Vợ hai trải chiếu, chia bài
Vợ ba coi sóc nhà ngoài nhà trong.
Vợ tư trải chiếu quạt mùng
Vợ năm thức dậy trong lòng xót xạ
Chè thang, cháo đậu bưng ra
Chàng xơi một bát kẻo mà công lênh.
Đêm qua em nằm nhà ngoài
Em têm mười một, mười hai miếng trầu
Chờ chàng chẳng thấy chàng đâu
Để cau long hạt, để trầu long vôi
Trầu long vôi ắt đà trầu nhạt
Cau long hạt ắt đà trầu già
Mình không lấy ta ắt đà mình thiệt
Ta không lấy mình, ta biết lấy ai ?
Răng đen cũng có khi phai
Má hồng khi nhạt, tóc dài khi thưa
Tình đây tính đấy cũng vừa


Chàng còn kén chọn, lọc lừa ai hơn ?
Đêm qua mây kéo đen dầm
Thấy hai người ấy thì thầm với nhau
Tưởng rằng tính toán trầu cau
Ai hay tình vụn với nhau bao giờ!
Cước chú: tính toán Trầu cau là tính toán cưới hỏi
Đêm qua trăng sáng mập mờ
Em đi gánh nước tình cờ gặp anh
Vào vườn trẩy quả cau xanh
Bổ ra làm sáu trình anh xơi trầu
Trầu này têm những vôi tàu
Ở giữa đệm quế, đôi đầu thơm cay
Mời anh xơi miếng trầu này
Dù mặn dù nhạt, dù cay dù nồng
Dù chẳng nên đạo vợ chồng
Xơi năm ba miếng kẻo lòng nhớ thương
Đi về con cá lá rau
Mua gạo chợ Vực, mua trầu chợ Đông,
Lấy ai cũng lấy một chồng
Kiếm ăn ngày tháng no lòng thì thôi
Đôi bên hàng xứ xóm giãn ra


Để tôi đối địch với ba cô này
Được thời ăn đĩa trầu đầy
Thua thời cởi áo trao tay ra về.
Đón em anh hỏi đôi lời
Xuân thu ngoại cảnh mấy đời gặp nhau
Giận thời nói vậy em ơi
Khó thời tại vận mồ hôi tại trời
Có thương thì nói cho mau
dể anh dựng lễ trầu cau bỏ giềng.
Ước gì anh hóa ra vôi
Em hóa trầu lộc tốt tươi lại nồng
Ai bưng cau trầu đến đó
Xin chịu khó mang về
Em đang theo chân thầy gót mẹ
Để cho trọn bề hiếu trung
Anh thương em trầu hết lá lươn
Cau hết nửa vườn cha với mẹ nào hay


Dầu mà cha mẹ có hay
Nhứt đánh nhì đày, hai lẽ mà thôi
Gươm vàng để đó em ôi
Chết thì chịu chết, lìa đôi anh không lìa
Anh về cuốc đất trồng cau,
Cho em trồng ké dây trầu một bên
Mai sau trầu nọ lớn lên
Cau kia ra trái làm nên cửa nhà
Áo cưới chưa hết nếp tà
Cô dâu xách nón về nhà cô dâu.
Phải chăng cau đã chán trầu,
Đôi bờ đã gãy nhịp cầu sang sông
Bước qua vườn ớt hái trầu
Hỏi thăm lê lựu, mãng cầu chín chưa ?
Bắc thang lên hái ngọn trầu hương
Đó thương ta một, ta thương đó mười.
Bắc thang lên hái ngọn trầu vàng
Trầu em cao số muộn màng anh thương.
Bồng em mà bỏ vô nôi
Cho mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu
Mua vôi chợ Quán chợ Cầu
Mua cau Nam Phổ
Mua trầu chợ Dinh.
Chợ Dinh bán nón quan hai,
Bán thao quan mốt,
Bán quai năm tiền.
Xem thêm câu: "Ru em cho thét cho muồi"
Bữa cơm múc nước rửa râu
Hầu cơm, hầu rượu, hầu trầu, hầu tăm
Đêm đêm dắt cụ đi nằm
Than thân phận gái, ôm lưng lão già
Ông ơi, ông buông tôi ra
Kẻo người trông thấy, người ta chê cười
Ba phen trầu hổi cả ba
Phen này hổi nửa thiệt là số anh
Bánh cả mâm sao em kêu rằng bánh ít ?
Trầu cả chợ, sao em gọi là trầu không?
Trai nam nhi không đối đặng


Gái má hồng xin thử đối xem !
Bây giờ anh bắt tay nàng
Hỏi sao lá ngọc cành vàng xa nhau
Xa nhau ta mới xa nhau
Khi xưa ta vẫn ăn trầu một cơi
Bây giờ em mới hỏi anh
Trầu vàng nhá với cau xanh thế nào?
- Cau xanh nhá với trầu vàng,
Tình anh sánh với duyên nàng đẹp đôị
Bên anh dư đất trồng cau
Cho em xin miếng trồng trầu một bên.
Cơi trầu anh têm ra đây
Nhân duyên chưa đinh trầu này chưa ăn.
Cầu đây có gái bán hang
Có đôi rùa đá có nàng bán cau
Mắt xanh tươi thắm môi trầu,
Miệng cười núm má cho cầu thêm xinh.
Cách nhau một bức rào thưa
Tay chùi nước mắt, tay đưa, miếng trầu.
Cái cốc ăn trầu đỏ môi
Có ai làm lẽ chồng tôi thì làm?
Cành đào lá liễu phất phơ
Đường đi khuất nẻo ai ngờ gặp nhau
Gặp nhau ăn một miếng trầu,
Còn hơn đám cưới mổ trâu ăn mừng.
Cau non khéo bửa cũng dầy
Trầu têm cánh phượng để thầy ăn đêm
Chăn đơn nửa đắp gối chiếc nửa hòng
Cạn sông lở núi ta đừng quên nhau
Từ ngày ăn phải miếng trầu


Miệng ăn xôi đỏ dạ sầu đăm chiêu
Biết rằng thuốc dấu hay bùa yêu
Làm cho ăn phải nhiều điều xót xa
Làm cho quên mẹ quên cha
Làm cho quên cửa quên nhà
Làm cho quên cả đường ra lối vào
Làm cho quên cá dưới ao
Quên sông tắm mát, quên sao trên trời
Đất Bụt mà ném chim trời
Ông Tơ Bà Nguyệt xe dây nhợ nửa vời ra đâu
Cho nên cá chẳng bén câu
Lược chẳng bén dầu, chỉ chẳng bén kim
Thương nhau nên phải đi tìm
Nhớ nhau một lúc như chim lạc đàn
Trầu Cau Trong Ca Dao Vế trở về sau không giống với câu
Chăn đơn nửa đắp gối chiếc nửa hòng
Cạn sông lở núi ta đừng quên nhau
Từ ngày ăn phải miếng trầu
Miệng ăn xôi đỏ dạ sầu đăm chiêu
Biết rằng thuốc dấu hay bùa yêu
Làm cho ăn phải nhiều điều xót xa
Làm cho quên mẹ quên cha
Làm cho quên cửa quên nhà
Làm cho quên cá dưới ao
Quên sông tắm mát, quên sao trên trời
Đất Bụt mà ném chim trời
Ông Tơ bà Nguyệt xe dây, xe nhợ nửa vời ra đâu!
Cho nên cá chẳng bén câu
Lược chẳng bén đầu, chỉ chẳng bén kim
Thương nhau nên phải đi tìm
Nhớ nhau một lúc như chim lạc đàn.
Trầu Cau Trong Ca Dao Vế trở về sau không giống với câu
Chạnh thương chạnh nhớ chạnh sầu
Vì ai nên nỗi cho trầu xa cau
Bắt cá, cá lội trên đàng,
Hái rau rau héo, hỏi sao mẹ dùng hả con?
Con cò mà đậu cành tre
Ông tây bắn súng cò què một chân
Sáng mai mẹ cõng chợ Bần
Mọi người mới hỏi sao chân cò què
Cò rằng cò đậu ngọn tre
Ông tây bắn súng cò què một chân
Tân Dân một tháng ba mươi sáu trận chống càn
Xác thù chất đống máu loang đầy đồng


3. Mấy năm Tự Đức lên ngôi
Cơm chẳng dính nồi, trẻ khóc như ri
4. Đống xương Thiết Trụ, vũng máu Nghi Xuyên
Cây đa Đông Tảo còn in hận thù
5. Ai vào mảnh đất Đường Hào
Có cụ Tán Thuật đào hào đánh tây
6. Chớ tham đồng bạc con cò
Bở cha ***** đi phò thằng tây
Chuyện đâu có chuyện lạ đời
Quan đi theo giặc bắt người lành ngay
Ngàn năm nhớ mãi nhục này
Theo Tây được thả, đánh Tây bị tù
Bốt Bần ngày thánhg âm u
Lính vua, lính chúa, lính làng
Nhà vua bắt lính cho chàng phải ra
Giá vua bắt lính đàn bà
Để em đi đỡ anh vài bốn năm
Lên Bần, xuống Thứa, chợ Dầm
Quanh đi quanh lại ba năm em về.
Thằng Tây súng ngắn, súng dài
Dân tao: Vồ, gậy, dao bài, câu liêm.
Trường kỳ tao đánh ngày đêm
Đánh cho mày phải đảo điên tơi bời
Văn Giang chẳng phải đất chơi.
Văn Giang là huyện phía bắc tỉnh Hưng Yên
Last edited by a moderator: 23 Tháng một 2011



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×