Tải bản đầy đủ

Khẩu ngữ giao tiếp tiếng hoa

KHẨU NGỮ - GIAO TIẾP TIẾNG HOA

1.周末你请朋友去茶馆喝茶。你们一边喝茶一边谈论着和茶有关系的话题。
2.你跟朋友在一起聊天儿。你们谈谈各自的求职观。
3.你去服装市场买东西。你跟老板讨价还价。外国人和一部分越南当地人都喜欢去西
4. 你给朋友打电话约她/他周未一起去看电影。
5.你的朋友认为吃快餐既省时间又方便,你认为吃快餐不但么有营养也不好吃。
6.你觉得生活中什么最重要?
7.你的好朋友找到了一份非常好的工作,你向他她表示祝贺。


1.周末你请朋友去茶馆喝茶。你们一边喝茶一边谈论着和茶有关系的话题。
普洱茶(云南。大叶),龙井茶(杭州。绿茶之一),乌龙茶和铁观音茶(福建安溪县。世界
名茶)
考完试之后,B 跟也算松了口气。感觉心情也特别愉快。
:B,这周末你有空吗?
B:怎么了?
:庆祝我们顺利考完试。我请你去吃点心呢。
B:恭敬不如从命了。
:星期天早上七点半。
B:好的,准时到。

星期天早上七点半,在点心馆
A 挥挥手:误,B,我在这儿。
B:你这么早就过来了啊。
A:对啊,周末人来吃早茶比较多。尤其是这是一家人聚聚餐的最好时间。所以我早点来找个
位置了。我也点了好几道点心。你再看看菜单想吃什么再下单吧。可是我还没叫茶。因为不知
道你喜欢喝那种?
B:我看这里有好几种茶呢。不如我们点普洱茶尝尝吧。
A:你之前还说不太了解茶呢。
B:我所懂的茶比较普遍的。比如:乌龙茶,莲子心茶,最近我知道的有攻瑰茶,菊花茶类似
的。
A:我们就点菊普茶喝吧,熟普洱茶是一种温性茶。比较适合最近天气开始转凉喝的。我跟你
说啊,这普洱茶有挺多功效的。比如暖胃,减肥,助消化,抗癌,抗衰老,减脂肪,等等。而
且我们吃点心会比较多油。刚好吃完可以助消化了。
B:咦,真的,我百科出来它的一些功效。原来这两种同时饮用性能调和,功效倍增啊。它具
有散风热,平肝明目,而且对治疗风热感冒,头昏目眩,目赤肿痛,心脑烦热,肿毒及高血压
有比较好的治疗效果。看起来很普通的一种茶价值还挺高的。
A:当然了,不然中国人怎么这么爱喝茶啊。
B:这茶以后就在我的养生名单了。


2.你跟朋友在一起聊天儿。你们谈谈各自的求职观。
从大学毕业以后,B 跟约去喝咖啡聊天。
B:,好久不见。大学毕业以后,你忙什么怎么一直都没有你的消息了。最近好吗?
:我还好。最近我正在找工作呢,我寄出了好几分历历表,在等结果呢。因为快要过年而且年
底各个公司的人事没什么变动。所以一个月以来,我还没找到一份适合的工作。那你怎么样了?
B:我刚找到工作了,我正在在一家国际公司上班,我觉得也蛮好的,不过对这份工作,我还
不太满意。
:你在国际公司上班还不满意呀?对你来说怎么样才是理想工作呢?
B:我想找到一个不仅有创造性而且不受束缚的工作。我也希望工作环境和同事作和谐,愉快
能让我感到去上班的时间就像在家一样的感觉。
:那么待遇呢?B:我觉得薪资比不上一个舒适的工作环境,只要工资和我所付出的精力要对
应而且足够我生活就行。那你的理想工作是怎么样呢?
:我希望找到一份会计的工作,不仅是我的专业对口而且从中可以发挥我的才能。B:你又懂
中文可以投历历表给中越外资公司的。
:我不在意是不是外资公司的。我希望公司是在胡志明市周围,而且公司上下的员工有团队精
神,待遇高,福利条件和有晋升的空间。
B:最近很多公司都在招聘懂中文的会计。你可以参考的。
:谢谢我会参考的。祝你找到心目中的工作。B:谢谢我也祝你好运。



3.你去服装市场买东西。你跟老板讨价还价。
外国人和一部分越南当地人都喜欢去西贡广场(Sai Gon Square)买东西。那里的东西种类多,
质量还算得上好。在一个盛旺的区域,人们不断地进进出出的,特别热闹。
A:这礼拜天你有空吗?
B:千嘛呢?
A:你能陪我去广场买衣服吗?最近快过年应该有进新货和有些过季的货会打折。
B:好吧,到时候吃完早餐再去。你一逛就一天了。星期天早上吃完早上后俩人到了西贡广场。
A:B,我们到西宫广场这里买东西,能讨价还价吗?
B:当然可以,因为我没砍过价,砍价又是你的擅长,叫你一起来是最不过了。
A:误,你看见那件牛仔裤吗?挺好看的。我们俩一人一件吧。
B:哟,不错呢,让我来。俩人到了服装小店前
B:老板,这件牛仔裤怎么?
老板:一件一百四十五万
B:一百万两件,怎么样?
老板:这是进口货,布料穿柔软又轻松,你认真瞧瞧,摸摸。你才给一百万两件,我要赔死呀!
两百五拾万两件吧。
B:一百万两件!超过这钱我们都不要!
A:可不是嘛,我们买两件呢!
老板:不行不行,我这已经专本了。
B:一百万两件卖不卖?不卖算了!
老板:两百万两件怎么样?最低价了
B :(边走边说)一百万两件老板:算了,一百万两件就一百万两件吧。


4. 你给朋友打电话约她/他周未一起去看电影。
B 跟都是功夫动作片的影迷。凡是有好电影都约一起去看。
B:喂,,这周末你有空儿吗?我们一起去看电影吧。
:你终于出现啦?每次你都放我飞机。这次你确定能去吗?
B:对不起啊,上几次突然有很多事情我急着要处理,这次肯定能跟你一起去看的。:那我们
找个星期六去吧,星期六我们都不用上班啊。
B:可以啊。我们先在网页订票吧。
:我们看哪一部电影呢?
B:最近有一部要取子丹饰演叶问的电影上映。我看了预告片很有意思和惊险的。:太巧了,
我地喜欢这部。你看一下在哪家电影院看和上映时间吧。
B:我们在 BHD 电影院订星期六晚上十点那场吧。那个时间票价比较便宜,只有 5 万一张。
:不行,那个时间太晚了。一部电影要演差不多 2 个小时,这一看就看到 12 点那么晚回家,
不安全呀。改早点吧。
B:那你看我们应该看哪一个时间?
:我们各自到 BHD 电影院会面吧。你就订星期六晚上 7 点吧,晚上天气凉快点。我们在周围
吃些小吃等着入场时间。
B:好的。看完我们再去吃宵夜吧。:行,这么决定吧。


5.你的朋友认为吃快餐既省时间又方便,你认为吃快餐不但么有营养也不好吃。
B 跟俩人去逛商场。午饭时间也到了,俩人在商场里边的美食广场边走边聊要吃什么午餐
A:这里的美食真丰富。你看我们该吃什么好呀?
B:我们去麦当劳那里吃快餐吧。他们在做促销呢
A:我不要吃快餐呀我正在减肥,快餐都采用色香味极高的烹调方法,比如鸡肉和土豆都是经
过煎炸和加了浓度配料等。都是一些刺激的食物。你知道吗?很多营养家给快餐起了一个绰号
叫垃圾食品啊。
B:你说的是有道理,不过我们不久久才吃一次的。不会那么容易就胖的。而且吃快餐既方便
又节省时间,菜单也挺丰富的。通常一般的餐馆,茶楼,酒家,当你点菜后都需要等一段时间,
食物才能服务到餐桌。你看看,现在这个点在其他餐馆都得排队。我快饿死了。
A:不过快餐主要太油腻,对心脏不好。尤其他们用的是工业油。煎炸和汽水都是容易长痘痘
的,没有好处。
B:除了你说的,快餐里边还有一些很健康的食品好嘛,例如沙拉,矿泉水,果汁,嗅还有我
们最爱吃的冰淇淋。我们还赶时间去看电影呢,一点半就开场了。
A:其实你说也对,时间也太赶了。就吃吃填肚子算了。反正好处坏处都有。快餐对减肥的人
没有你那么多选择。我就吃个沙拉喝瓶矿泉水好了。
B:好,赶快去排队吧。


6.你觉得生活中什么最重要?
最近在学习汉语口语,有学习到了一课跟 B 特别感兴趣。这一趟课说到生活中什么最重要。我
们俩都有着不同的意见和谈论。
A:B,对你来说生活中什么是最重要呢?
B:对我来说,在生活中爱情是最重要的。
A:为什么呢?
B:爱情是一个广阔的概念。可是又很亲切而熟悉。我们周围有的是家庭爱情,朋友之间的感
情,人与人之间的感情。我觉得世界上很需要爱情。因为有了爱才把每个人聚在一起。俗话
说:。这是很有意义的成语
A:我看你提到的各种爱情,那么现在,你觉得哪种爱情对你来说是最重要的?
B:现在,对我来说最重要的是家庭。我很爱我的家人因为家是一个陪我成长的地方也是一个
当我无论有多么累有多么烦恼时候,家的门永远都会为我打开的地方。那你呢?在你生活中什
么是最重要呢?
A:我也很爱我家人。但是现在的我,我觉得我自己的健康是最重要的。
B:难道你不顾及你家人健康了吗?
A:好像我这么说是有点儿自私。不过人总要经历生老病死的阶段。但是我只想我和我家人只
要经历生老死。应该听起来有点怪。你看,现在的生活,要不食物有含毒素,要不家禽家畜得
了病,不然是奸商为了得到利益就不择手段危害同胞的健康。虽然自己没办法停止这些因素发
生,只能避免多少就多少吧。所以,我觉得最重要得是我一生中小病小痛,健健康康的。然后
我才能把我的家人的健康照顾好。刚才你给我分享爱的金句,现在我也跟你分享一下:健康是
金,长寿是福。


7.你的好朋友找到了一份非常好的工作,你向他她表示祝贺。
过年要换一份工作。所以最近她去面试几家公司。B 肤道便问候她的情况。B:,前天你面试
得怎么样了?一切都顺利吗?
:我今天收到了那家公司给我发过来的一份通知结果的邮件。你猜清看。
B:真的?那结果如何?你真让我紧张。
:我被录用了。过完年才上班。我现在的心情开心极了。
B:真的吗?那就太好了。那家公司不仅有名而且待遇好,薪资也不差的。
:刚开始我也不相信自己会被录用了。因为在面试过程,我自己觉得有一点儿不满意自己的表
现。不料到面试成功了。
B:无论如何,祝你找到了新工作:谢谢妳!
B:那呢?她也跟你一起去了那家公司面试的。情况怎么样,你知道吗?
:C 就落选了。可是她到另外一家公司面试,也听说她面试顺利了。
B:是吗?是哪家公司的?
:在河内的 ABC 公司
B:这么说她要搬般迁到河内了。
:对啊,c 说那也是一家好公司和河内也是一个很值得生活的地方。
B:这也是一个喜信,我要打电话祝贺她一下了。
:对了。妳打给 l 她一下吧。
B:好,打完电话我们去吃东西喝个酒庆祝庆祝一下你找到新工作。
:好吧,马上走。


我们学校的图书馆
1. 请你们来参观我们学校的图书馆。图书馆有两层楼:楼下是借书处和资料复印室;楼上是阅
览室和藏书室。在图书馆里各种各样的书都有。
你来借书吗? 请你先查一下儿目录, 然后到借书处拿出自己的借书卡交给服务员。图书馆规
定,每个人一次最多能借五本书,用书期限是两个星期。过期还书或丢失的人都会被罚款。你
借的书今天不是到期了吗? 那你要注意安琪还书吧。如果你还要用的话,你就别忘了到还书
处去办续借手续。
书是我们的好朋友,图书馆就是我们最爱去的地方。
2. 今天阅读课,老师告诉我们要给我们一个惊喜,我想会不会是搞什么活动?等做完后,老师
说带我们去图书馆。我们听了一蹦三尺高,你要知道我们学校的图书馆可是全市一流的呢。我
想老师经常自豪地炫耀图书馆,可我们还没见到它的庐山真面目。这下总算有机会看看图书馆
了。 我们蹑手蹑脚地走,生怕老师让我们会教室。我们到了图书馆门口,那淡黄色的木板是
那样的干净明亮,我们真不想在上面留下脚印。门上有长长的柳条。那门口就给我们留下了很
深的印象。我们又走进图书馆,里面有各式各样的书;有科普类,童话类,社会历史类等。真
是应有尽有,看得我们眼花缭乱,我情不自禁地走到了童话类那,炫铃一本《有魔力的怪草莓》
这本书,我津津有味地看起来。大家都陶醉在书的海洋里。图书馆里鸦雀无声,连针掉在地上
都能听见。 下课铃响了。我们把书各就各位,依依不舍地离开了,我想一定要再来。
越南的传统节日有很多,比如:国庆节,中秋节,。。。但我最喜欢的是春节。
你们知道吗?在中国,春节是一个大节日。在越南,春节也是一个大节日。因为是农历新年和
旧年的交替,所以也叫过年。它发生在农历的第一个月的第一天,直到至少第三天。那几天,
全国放假,家家户户都挂着国旗,金星红旗很好看。
那时,差不多每家都把屋子装饰得很漂亮,然后把门和窗户擦得干干净净的。在门前种了很多
花,还有把几瓶鲜花和五果盘摆在客厅里呢。梅花和桃花是越南春节必不可少的花。过年前几
天,街道上,从平静变成了热闹。商店里,人山人海,买了很多东西,比如:衣服,西瓜
子,。。。公园里百花齐放。
春节是一个回家的机会。每个人都开开心心地回到家乡去过年。人们都希望一家人都在一起,
这叫团聚。所以,我们可以说,春节是一个合家团员的节日。
旧的一年最后一天叫除夕。除夕最热闹,就像英,美国家的圣诞节一样。 妈妈从上午开始准
备晚饭。她要做很多好吃的东西。桌子上放着十几样菜,还有各种饮料。在中国,人们都要吃
饺子,可是,越南人喜欢吃粽子,东坡肉,。。。大家都不想说不好的事情,为一年的成绩干
杯,预祝新年快乐。我觉得,孩子们越来越胖,因为吃得好也吃得多。他们不停地说着笑着,
气氛非常好。


晚上十二点的时候,外面成了烟花的世界,庆祝新年的开始。过一年,我们都又长了一岁。孩
子们从老人那里收到红色信封,探访亲戚家,去教堂都是受欢迎的活动。春节就是这样的假期。
我很喜欢春节。所以,我真的希望春节快到。现在我只想对你们说,愿你们一生幸福和平安,
天天都过得很愉快,而且像过年一样热闹。
Trong gia đình, người luôn quan tâm, chăm sóc và gần gũi với em nhất, đó chính là bà. Em yêu bà vì
hầu như mọi niềm vui và tiếng cười trong cuộc sống của em đều là do bà mang lại.
Bà em năm nay đã ngoài bảy mươi. Dáng người nhỏ nhắn, cái lưng hơi còng còng vì dã lam lũ một
đời nuôi con cháu khôn lớn. Khuôn mặt bà hiền từ, phúc hậu như bà tiên bước ra từ câu chuyện cổ tích.
Ẩn sâu trong đôi mắt chứa chan biết bao tình cảm yêu thương, phía sau khoé mi đã in hằn nhiều vết
chân chim do năm tháng để lại. Bà em lạc quan lắm, dù có gặp bất cứ khó khăn gì thì bà vẫn luôn
mỉm cười cố gắng vượt qua nó chứ không hề tỏ vẻ chán chường gục ngã. Nhìn bà như thế em càng
kính trọng và khâm phục bà hơn nữa. Mái tóc màu hoa râm, sắc trắng nét đen trộn lẫn vào nhau nhưng
vẫn không làm mất đi vẻ mềm mại, óng ả vốn có. Mỗi khi bà gội đầu xong, mùi bưởi thơm dìu dịu
khiến em cứ ngỡ đó là một tấm lụa trắng đen dài được dệt tỉ mỉ làm say lòng người bởi hương nước
hoa thơm ngát. Thỉnh thoảng, khi về thăm bà vào cuối tuần, em thường ngồi nhổ tóc sâu cho bà. Bà
luôn tạo cảm giác dễ gần, thân thuộc với người đối diện không chỉ qua lời ăn tiếng nói nhỏ nhẹ mà còn
qua cách ăn mặc mộc mạc, giản dị của mình nữa. Bà em ngăn nắp đến lạ, từ tất chân, nón hay khăn gì
bà cũng sắp xếp gọn gàng theo từng li, theo từng nếp gấp.
Bà chỉ thích màu tối, nên quần thì phải đen, ống rộng, còn áo thì bà ba nâu, tím đậm,... Còn tủ quần áo
của bà chỉ vỏn vẹn vài ba bộ, sợ may đồ nhiều mặc không hết lại phí. Bàn tay bà già nua, vừa chai sần
lại vừa nhăn nheo, nước da đồi mồi ngăm ngăm, cộng thêm thân hình gầy guộc xương xương khiến ai
nhìn vào cũng thấy thương cảm. Mặc dù bà không được học cao hiểu rộng như mọi người, nhưng em
lại vô cùng tự hào vì bà. Cả đời bà chỉ biết lo lắng cho mọi người, từng giây, từng phút ngày xưa trôi
qua là từng nỗi vất vả mà bà phải nặng gánh.
Mọi người ơi, có lẽ trên đời này, đứa trẻ nào cũng thích nghe lời ngon tiếng ngọt của người thân nhỉ?
Em cũng vậy đấy. Em nhớ lắm những kỉ niệm thuở còn thơ ấu, phải thừa nhận rằng lúc ấy em trẻ con
lắm, mặc dù rất hiếu động nhưng lại vô cùng mít ướt. Mỗi lần em làm sai, bà chẳng bao giờ la mắng
em cả, ánh mắt bà nhìn em vẫn trìu mến như hằng ngày còn giọng nói thì vừa ấm áp vừa dịu dàng
khuyên giải. Bà sẽ ôn tồn nhắc nhở em đã làm sai điều gì, hậu quả sẽ ra sao. Nghĩ lại mấy trận đòn roi
của mẹ mà đến giờ em vẫn còn nổi da gà. Mỗi lần như thế, ba chẳng bênh đâu. Riết rồi cũng quen, em
dần dần rút ra kinh nghiệm, đợi mẹ đánh xong vài cái, em lập tức nói liên hồi như cái máy phát thanh:
“Con biết lỗi rồi, con xin lỗi mẹ, mai mốt con không dám nữa”. Nói vậy thôi chứ lỗi phải gì thì cũng
quăng qua một bên hết, chủ yếu là để đỡ bị ăn đòn thêm thôi. Thấy vậy mẹ phạt em phải đứng ở chân
cầu thang, không được dựa vào tường, cấm khóc nhè, nghiêm túc ngẫm lại lỗi của mình. Chẳng lâu
sau, ngoại đi chợ về, cảm giác tủi thân và uất ức trỗi dậy, em giương mắt nhìn bà rồi oà khóc nức nở.
Bà chậm rãi đến bên, khuỵu gối chân xuống, ôm em vào lòng, vỗ về hỏi em phạm tội gì. Tính trẻ con


trỗi dậy, em vừa mếu máo, vừa chu miệng kể lại cho bà nghe, vừa mét bà mẹ phạt như thế nào. Hắng
giọng, bà bắt đầu từ tốn giảng dạy, phân tích lỗi cho em nghe. Bằng chất giọng ngọt ngào của mình, bà
chỉ ra hết những cái sai, hay những gì không may sẽ xảy ra khi em làm như vậy. Khẽ vỗ lưng nhè nhẹ,
sau đó xoa xoa cái mông vừa bị đánh, rồi lại thổi thổi đôi mắt sưng húp của em. Bà cứ làm đi làm lại
cho đến khi nào em dừng khóc hẳn thì thôi. Sau đó như thường lệ, ngoại dẫn em đi rửa mặt, rồi lấy
bánh cho em ăn. Đấy, ngoại hiền như vậy đấy, vậy mà em lại sợ ngoại hơn mẹ nữa, không phải em sợ
ngoại la đâu mà chỉ sợ ngoại buồn thôi. Nhờ thế mà những lỗi nào em đã vi phạm thì sẽ mãi mãi
không bao giờ lặp lại nữa. Tất cả cũng nhờ công dạy dỗ của ngoại hết đó.
Lúc nhỏ, em thường vòng tay ôm bà thật chặt vào mỗi buổi tối để ngủ. Em như hoà vào câu chuyện cổ,
truyển thuyết mà bà kể. Sau những lời kể ấy, em học thêm nhiều bài học hay, rút ra nhiều ý nghĩa sâu
sắc. Bà khuyên em “



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×