Tải bản đầy đủ

Kichban:Buôn bán phụ nữ và trẻ em

Đừng tin lời rắn độc
TG: DHậu
Phân vai:
- Ông A Coỏng:( điếu cày, áo dân tộc, chai rợu)
- Múi:(trang phục dân tộc, rợu)
- Sồi: (cặp sách, trang phục dân tộc, khăn đỏ)
- Sinh:(trong phục dân tộc, mâm cơm)
Công an 1:(quần áo công an viên)
Công an 2:( quần áo công an)
- Tú bà:(túi quà, tiền mặt, váy đẹp, kính râm, sắc tay, điện thoại di động)
- Lâm(cò mồi): áo chim cò, hoa lá, quần bò te tua.
Cảnh 1: Tại nhà Múi.
(Mẹ mất sớm ,4 cha con sống với nhau 2 gái,1 trai. 2 ngời con gái
không đợc học hành mà phải làm việc, chỉ có ngời con trai đợc bố cho đi
học và rất cng chiều.)
(ông A Coỏng ngồi hút điếu cày, sờ túi):
- Hừm! lại hết tiền rồi! Con AMúi đâu!
Múi: Dạ! Pá gọi con ạ!
Bố: Mày đi sang nhà bà Pẩu mua cho tao chai rợu. Bảo bà ấy cuối
tháng tao trả!
Múi: Pá à! bà Pẩu sẽ không cho Pá nợ nữa đâu! nhà mình nợ nhiều nơi

lắm rồi!
Bố: Mày có đi ngay không! Vì ai mà tao phải nợ hả? đúng là vịt giời"bé thì
ăn hại, lớn thời bay đi". Đi ngay!
Múi: Dạ...........(lầm lũi đi vào trong sân khấu).
Bố: Ngồi rít điếu cày! (than thở)
- Thật là mệt mỏi!một đàn con toàn là vịt, sinh mãi mới đợc đứa con trai
thì Mé nó lại mất! thời buổi làm ăn khó khăn mà cái gì cũng đắt đỏ!(chép
miệng).
A Sồi:
Còn chào Pá! con đi học về rồi ạ!
Bố: a, con trai vàng bạc của Pá về rồi à! ờ, rửa tay đi rồi Pá bảo con Sinh
dọn cơm cho.
Múi: ( mua rợu về, Sinh dọn cơm lên)
- Pá à! rợu của Pá đây ạ! à, Pá ơi em sinh nhà mình đẫ đến tuổi đi học rồi. Pá
cho em đi học nhé!
A Sồi:
- Cả chị Múi cũng đi nữa, con thấy chị hay xem vở học của con. Và chị học rất
nhanh Pá à!
Bố: Học, con gái thhì học làm gì? lớn tí nữa thì đi lấy chồng. Học có ra
thóc ra gạo không mà học?
Sinh: Nhng, ở bản mình con gái cũng đợc đi học hết mà Pá!
Bố: à! ở cái nhà này chúng ai to nhất hả? tao bảo không học là không học.
Tiền đâu ra mà nuôi cả mấy đứa chúng mày!
Sinh: Con không biết đâu!Con muốn đi học! con muốn đợc nh em A Sồi ! hu
hu.....
Múi: Sinh à!(Bê mâm cơn dọn đi, A sồi đi theo: Sinh ơi! anh sẽ thuyết phục
bố).
Bố: Con với chả cái!
Cảnh 2: Tại quán Karaoke Chiều Tím.
Tú bà(Chiều Xuân)(mặc váy,chân ngồi vắt vẻo)
- Thằng Lâm đâu! ra đây chị bảo!
Lâm(vai cò): dạ!dạ ! chị gọi em có chuyện gì ạ?
Tú bà: báo cáo doanh thu tháng này cho chị xem nào!
Lâm: Dạ! tháng này doanh thu vẫn ổn định ạ! chỉ có điều ...
Tú bà: Điều gì!
Lâm: Dạ tha chị! bây giờ xu hớng của khách thích hơng đồng gió nội, mà các
em lứa tuổi trăng tròn là đợc yêu chiều nhất đấy ạ!
Tú Bà: Dạo này bọn cớm làm cũng gắt gao lắm đấy! không cẩn thận vào tù
cả lũ! đợc rồi! chú yên tâm, chị đã có cách!
Lâm: dạ! Chị của em đúng là " thông minh vốn sẵn tính trời"


Tú bà: Không đợi chú phải nhắc! thôi! ở nhà chờ tin vui của chị! nhớ quản lý
mấy con nhỏ mới vào đấy!
Lâm: dạ..........!
Cảnh ba: Tại nhà ông A Coỏng.
ông a coỏng đang lúi húi tra lại cán cuốc!
Tú bà: Bác A Coỏng ơi!
Ông a Coỏng: tôi đây! chị là........
Tú bà: Em đây mà! em là Móc Mộc con bà Lồ ở bản mình đây
mà!
Ông a Coỏng: Trời đất! cô Mộc đấy à! thật không dám tin, cô khác quá!
Tú bà: vâng! nhng bây giờ tên em là Chiều Xuân- Chủ nhà hàng
Chiều Tím ở trên huyện đấy!
Ông A Coỏng: Bà chủ cơ à! thảo nào...... à! mà cô đến thăm tôi hay là có
chuyện gì thế?
Tú Bà:
Bác nhìn xem! bao nhiêu năm nay vẫn căn nhà sập xệ này! em biết hoàn cảnh
của Bác nên hôm nay em đến đây đem lại cho gia đình bác một tơng lai rộng
mở!(liếc mắt nhìn)
ông A Coỏng:
Thật thật thế hả cô!(Phủi ghế). Mời cô ngồi uống nớc.
- Con A Múi đâu! lấy nớc mời cô Móc Mộc à cô Chiều Xuân mau!
A Múi: Dạ ! Cháu mời cô uống nớc ạ!
( Tú bà liếc nhìn Múi, cời tủm tỉm ra vẻ hài lòng)
Tú bà: Ôi! cháu Múi nhà anh xinh qúa! mới ngày nào còn bé tí mà.....!
Ông A Coỏng: Xinh mà làm gì hả cô! đẻ con gái ra chẳng giúp đợc gì
cho bố!
Tú bà: Sao anh lại nói thế! con bé nhanh nhẹn, hoạt bát thế lí! Bác không
nghe câu" Hồng nhan Bạc tỷ à"
Ông A Coỏng: Chị cứ an ủi tôi làm gì! ai mà nhận nuôi nó tôi càng đở tốn
cơm.
Tú Bà: Thế này đi! Nhà hàng của em chuyên kinh doanh các loại dịch vụ giải
trí và đặc sản. Lại đang thiếu ngời. Là chỗ thân tình coi nh em giúp bác. Cho
con Múi lên phụ việc giúp em.
Ông A coỏng: Con bé đó thì làm đợc gì?
Tú bà: Một tháng em sẽ nuôi ăn và trả cho nó 1 triệu. Gửi về cho
Bác nuôi mấy đứa nhỏ. Bác thấy thế nào!
Ông A Coỏng: Những một triệu! nó làm gì mà cô trả lơng nó cao thế?
Tú bà: Nó sẽ giúp em bán hàng và trông nom cửa tiệm. Nếu sau
này quen việc mà nó thông minh có khi em cho nó quản lý luôn ấy chứ?
Ông A Coỏng: Đợc vâỵ thì tốt quá còn gì! Thế bao giờ thì cô đón nó đi.
Tú bà: Công việc kinh doanh của em bận rộn! Đây! em gửi Bác 2 triệu coi nh
ứng lơng trớc 2 tháng cho nó! Bác thuyết phục nó và sáng mai em qua đón nó
đi luôn.
Ông A Coỏng: ở! đợc, đợc! Mấy đứa ra đây pá bảo!
( 3 đứa con chạy ra)
Cháu chào cô: Pá!Pá gọi chúng con ạ!
Bố: ừh! Chị Múi chúng mày ngày mai sẽ đi làm với cô Chiều Xuân ở trên
huyện. Sẽ gửi tiền về đủ nuôi con Sinh và Thằng Sồi đi học.
Múi: Nhng Pá ơi! con còn nhỏ thế này thì làm đợc gì! Pá à! con ko muốn xa
Pá và các em đâu!
Sồi: Phải đấy! pá đừng cho chị A Múi đi theo cô này!
Sinh: Chị Múi ở nhà, con không đi học cũng đợc! ko cho chị Múi đi đâu!
Chiều Xuân: Múi này! cháu thơng các em và Pá chứ? cô là chỗ họ hàng xa!
lên với cô cô đảm bảo cháu sẽ ăn sung mặc sớng!không phải vất vả gì!
Múi: Nhng cháu....
Ông A Coỏng: - Chúng mày định ở nhà để chết đói cả lũ đấy à? Tao có bảo
mày phải đi vào chỗ chết đâu! cô ấy có lòng tốt thì mới đến lợt mày!
3 đứa xúm lại một góc: Nhng mà..........
(Điện thoại reo):
Chiều Xuân: Alô! Lâm hả, chị sắp xong việc rồi! hả? chết tôi rồi!
THôi! Bác cứ khuyện bảo các cháu! em có việc bận! chào bác!
Ông A Coỏng: Này! này cô......
Công an xã (2 ngời ):
Đứng lại: CHị đã bị bắt!
Tú bà: các anh nhầm ngời rồi!
Ông A Coỏng: Chuyện gì thế?
Công an: Chào anh! chúng tôi nhận đợc tin nhà hàng Chiều tím do Chiều
Xuân làm chủ thực chất là một động hoạt động mại dâm trá hình. là nơi lừa gạt
rất nhiều cô gái nông thôn, miền núi nhẹ dạ cả tin.
Ông A Coỏng: Trời ơi!
Công an: Nhận đợc tin chị ta về đây tìm nguồn hàng mới chúng tôi đã phối
hợp cùng với công an xã và bắt giam ngay ả tại đây! cũng may là cha có
chuyện gì xảy ra!
3 đứa con: em biết ngay bà ta không phải ngời tốt! Chị Múi à! may quá!
Ông A Coỏng: Trời ơi! vậy mà suýt nữa tôi đã đẩy con gái tôi vào con đờng
đen tối.
Múi à! Pá xin lỗi con, vì tiền mà pá hoa mắt!Cảm ơn các anh!
Múi: Pá à! con không trách Pá đâu. Dù nghèo nhng con vẫn muốn ở gần Pá
và các em.
Công an: Thôi! chúng tôi xin phép đa ả về đồn! anh sẽ làm tờng trình sự việc
lại sau và nộp lại số tiền làm tang chứng.
ông Coỏng: Vâng! đây! số tiền bẩn thỉu của mụ ta đây!
Công An: Anh và cấc cháu hãy cẩn thận với bọn tội phạm mại dâm và buôn
bán trẻ em. Chúng vô cùng tinh vi, xảo quyệt! nhng dù chúng có gian manh
đến đâu pháp luật cũng sẽ có biện pháp trừng trị. Chào anh!
Ông A Coỏng: Cảm ơn các anh!
3 đứa con: Cháu cảm ơn các chú!
Sồi: Chị A Múi ơi! em biết lớn lên mình sẽ làm gì rồi! em sẽ làm công an để
truy bắt tội phạm.
Ông A Coỏng: Pá xin lỗi các con. đến bây giờ Pá đã hiểu các con là tài sản
vô giá của Pá! Pá sẽ cho 2 con đi học và vay vốn hộ nghèo để làm kinh tế!
3 đứa: Hoan hô Pá! chúng con yêu Pá nhất!
Kết thúc vở kịch:
Tổ ẩm gia đình, không gì sánh đợc. Còn trong kí ứu bao nhiêu buồn vui, tình
thơng của mẹ, từng lời cha dặn- một mai vững bớc da con vào đời
( HoÆc më b¨ng bµi h¸t Cha yªu)

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×